Khu Vườn Ngôn Từ Đọc Online

Khu Vườn ngữ điệu - Shinkai Makoto

Tác giả Shinkai Makoto
Bộ sách
Thể loại thơ mộng
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook prc pdf epub azw3
Lượt xem 9241
Từ khóa eBook prc pdf epub azw3 full Shinkai Makoto đái thuyết hữu tình Văn học tập Nhật phiên bản Văn học tập phương Đông
Nguồn tve-4u.org

*

Khu sân vườn ngôn từkể về một tình thân còn xa xưa hơn cả tình yêu.

Bạn đang xem: Khu vườn ngôn từ đọc online

Khái niệm tình thương trong tiếng Nhật văn minh là luyến hoặc ái, tuy thế vào xa xưa nó được viết là cô bi, tức thị nỗi bi thương một mình. Shinkai Makoto đã cấu tứKhu vườn ngôn từtheo ý nghĩa sâu sắc cổ điển này, miêu tả tình yêu theo khái niệm ban đầu của nó, tức là cô bi - nỗi ảm đạm khi một mình thương nhớ một người.

Những trời mát mẻ triền miên....

Nơi hàng hiên ngập tràn màu xanh của một vườn Nhật Bản...

Xem thêm: Nghĩa Của Từ Văn Hóa Phẩm Là Gì ? Thế Nào Là Truyền Bá Văn Hóa Phẩm Đồi Trụy

Có một xúc cảm êm dịu cho không thốt yêu cầu lời cứ núm manh nha, tựu hình và lửng lơ tồn tại.

Trong lúc loại đời cuồn cuộn rã trôi, vớ cả lập cập tiến về phía trước, thì cậu với cô lại giới hạn chân, chìm xuống trong yên bình riêng mình, và ở loại vũng yên bình đó, bọn họ tìm thấy nhau. Từ từ và mạo hiểm, quên đi cả những chênh lệch về tuổi tác và vị trí, chúng ta thả hồn mình trôi về nhau hòa điệu.

Làm nền cho tất cả là mưa rơi ko ngừng, là lá mướt đuối rung rinh. Mà lại khi mưa tạnh và trời quang quẻ trở lại, các đường nét của thực tại trở yêu cầu rõ rệt đến khắc nghiệt, thì những êm dịu với lửng lơ kia liệu còn khả năng tồn tại?

***

Tôi luôn mang trong bản thân một mọt tình solo phương với đái thuyết.Mà không chỉ có tiểu thuyết, tôi luôn có cảm hứng mình đang yêu thương đơn phương truyện tranh, điện ảnh, phim phim hoạt hình và những cảnh quan hiện thực. Tình yêu 1-1 phương tôi đang nói tới là trạng thái bản thân mình rõ ràng rất phù hợp nhưng đối thủ lại không có hứng thú đến tầm độ đó với mình. Dù đôi khi tôi thấy tôi đã ở tuổi trưởng thành rồi mà còn có những tình cảm do đó thì cũng tương đối không hợp, nhưng mà tôi không tài nào thoát khỏi cảm giác này.Công việc của tôi là đạo diễn phim hoạt hình, coi như tôi cũng có rất nhiều cơ hội để nói cùng với phim phim hoạt hình rằng, “Tôi vô cùng thích em!” tuy nhiên so với tiểu thuyết thì không được như vậy. Thời gian rảnh trong ngày, hầu như khi ngồi bên trên tàu điện, những lúc ngóng kết xuất thiết bị hoạ, tôi thường xuyên lật giở những trang văn với không kết thúc thán phục, “Tiểu thuyết đúng là tuyệt vời!”Bởi vậy khi tiểu thuyết khu vườn ngữ điệu được đăng dài kỳ trên nguyệt san domain authority Vinci thì tôi hạnh phúc không sao tả được. Các bước viết lách quả là nhiều hứng thú. Tôi đang định vẫn viết tất cả những gì phim phim hoạt hình không thể hoặc khó khăn lòng biểu hiện thành công. Trả dụ như lúc viết “gương phương diện ngơ ngác như đứa nhỏ bé lạc đường…”, lòng tôi đang reo lên đắc thắng với những người đạo diễn phim phim hoạt hình trong mình, “Sao hả? Thấy thế nào, câu này khó biểu lộ ra thành hình ảnh lắm!” Liệu gồm diễn viên làm sao tái hiện được đúng hình ảnh đó không? Liệu người làm phim phim hoạt hình có vẽ được khuôn mặt trông như đứa nhỏ xíu đi lạc không. Câu trả lời đầu tiên trong tôi là “Không thể!” chắc hẳn rằng họ sẽ tạo nên ra được một khuôn khía cạnh lo lắng, tuy vậy để mô tả hình hình ảnh so sánh trực tiếp và ngắn gọn như “đứa nhỏ nhắn lạc đường” là 1 trong điều khôn xiết khó. Hoặc câu “Tiếng ầm ĩ tan học phía sau góc cửa kia tiếng chỉ giống như những âm thanh lạo xạo thoát ra khỏi tai nghe của người nào đó” nữa, chắc hẳn rằng hình hình ảnh không thể miêu tả hết, tôi đã mỉm cười thầm. Người theo dõi sẽ không tác động những âm thanh xung quanh lớp học tập với tiếng nhạc lọt ra bên ngoài từ tai nghe. Sự kết nối trong những con chữ chính là tuyệt kỹ tạo cần thần thái sảng khoái của tiểu thuyết, tôi đã cảm nhận được điều này trong lúc viết. Khi nhìn lại như vậy này tôi nghĩ chắc rằng cũng chỉ tất cả mình tôi thấy thích hợp với những điều đó nên trở đề xuất phấn khích, tuy nhiên quả thiệt quãng thời gian sáng tác ấy siêu vui.Quay lại với cuốn tè thuyết, khu vực vườn ngữ điệu này đó là phiên bạn dạng tiểu thuyết của bộ phim truyện hoạt hình cùng tên bởi vì tôi làm đạo diễn, công chiếu từ năm 2013. Tức là tôi tự chuyển thể tác phẩm của mình sang tiểu thuyết. Trong nguyên cội thì bộ phim truyền hình hoạt hình chỉ dài 46 phút, được nói lại từ mắt nhìn của Takao cùng Yukino, còn trong cuốn tiểu thuyết này, tôi vẫn tăng con số nhân đồ vật tự sự lên, kéo từ đó là sự gia tăng nội dung. Một lượng chất nội dung nạm này mà đưa thành phim thì rất cực nhọc trình bày gọn gàng trong nhì tiếng đồng hồ. Tôi mong mỏi muốn các bạn đọc sẽ xem phim cũng như chưa xem gần như thấy thú vui khi hiểu cuốn sách này.Tôi đang viết với trung khu trạng vui mừng, háo hức cho vậy, nhưng chổ chính giữa trạng đó không sao duy trì mãi được. Lẽ đương nhiên thôi. Tôi nhận biết hình ảnh vẫn là phương tiện đi lại truyền mua tuyệt vời, và đôi khi còn có không ít cách thể hiện phù hợp hơn.Ví dụ như lúc thể hiện cảm hứng của con người, tôi lựa chọn vẽ cảnh tp lúc về tối và chèn thêm một quãng nhạc bi tráng vào kia nữa. Bất kể thời điểm nào thì cũng được, một khung cửa ngõ sổ, một ánh đèn vụt sáng hoặc vụt tắt… chỉ cần như vậy thôi, hình ảnh đã chế tạo được cảm giác cho bạn xem rồi. Xúc cảm nói chung đó là những cảm xúc nảy nở từ cuộc sống đời thường thường ngày. Bởi vì thế đối với hình ảnh, chỉ việc ánh sáng từ 1 khung hành lang cửa số thôi cũng hoàn toàn có thể khơi gợi vô vàn cảm xúc. Còn trong tiểu thuyết, tôi đã đề xuất đau đầu lưu ý đến để tìm ra cách diễn tả tương ứng.Tôi ko kể ví dụ hơn được vì sẽ rất dài, nhưng trong những biện pháp ẩn dụ khác, sử dụng hình hình ảnh vẫn có công dụng mạnh hơn. Đôi khi dùng hàng trang bạn dạng thảo tiểu thuyết biểu đạt một vằn sóng vẫn là không đủ, tuy vậy đúng một cảnh trong phim phim hoạt hình thôi lại thể hiện xong.Hơn nữa, điểm chính yếu hóa ra lại không liên quan gì cho kỹ thuật, điều khiến tôi trăn trở suốt, một điều rất là đương nhiên, đó chính là việc ko biết cần được viết gì. Khi hoàn thành bản thảo, tôi thuyệt vọng nghĩ, “Tiểu thuyết, tè thuyết, đái thuyết gia nữa, chúng ta thật giỏi vời, mình ko tài nào đến gần được vị trí của họ.”Sau khi hoàn thành xong cuốn sách, điều sau cùng đọng lại chính là mối tình 1-1 phương giành riêng cho tiểu thuyết và phim hoạt hình lại trở nên thâm thúy hơn nữa. Tôi cũng không mong muốn tình cảm solo phương này biến thành tình cảm nhị chiều. Đôi cơ hội tôi tự dưng nghĩ nó y như tình cảm nhưng mà Takao dành cho Yukino. Các nhân vật khác trong quyển sách này cũng thế, cho dù ít dù những họ những mang theo một mọt tình solo phương. Tôi lại sở hữu dịp để thừa nhận ra bạn thích viết về những cảm giác như vậy của nhỏ người. Có lẽ rằng bởi niềm thèm khát một ai đó, một điều gì đó trong cô độc chủ yếu là xúc cảm để dệt nên thế giới này. Đây là vấn đề tôi muốn diễn đạt trong cuốn sách này.“Khu vườn ngôn từ là câu chuyện về một tình cảm (孤悲 cô bi) thậm chí còn còn xa xưa hơn hết tình yêu (愛 ái).”Đây là câu title cho bộ phim hoạt hình gốc.Có lẽ không ít người thời ni khi đọc câu này vẫn thấu hiểu một giải pháp sâu sắc. Bởi họ biết rằng sinh hoạt thời đại của Vạn diệp tập, cách đó một nghìn bố trăm năm, tình yêu không hẳn là “ái” mà là “cô bi”, tức “nỗi bi thiết khi thương nhớ một người trong hiu quạnh”38.Trong thời gian viết tác phẩm, tôi đã học hỏi được từ không hề ít người. Đầu tiên phải nhắc đến cô Kurazumi Kaoru, người đã hỗ trợ tôi chọn dùng phần nhiều bài cân xứng trong Vạn diệp tập. Thứ mang đến là số đông nghệ nhân làm giày, thầy cô và học sinh sinh viên trong các trường cấp tía và đại học, nhân viên marketing trong các doanh nghiệp chế tạo… mẩu truyện của mọi người đã đem đến sức nặng cho cuốn sách này. Tôi rất cảm ơn tất cả.Ngoài ra tôi cũng xin gởi lời cảm ơn thâm thúy đến biên tập của tôi. Ochiai Chiharu, bạn đã luôn luôn ủng hộ đến tác phẩm của tớ từ phim mang đến truyện bằng tất cả tình yêu với sự thân thiện sâu sắc.Tôi viết sản phẩm này vào lúc bộ phim truyện Khu vườn ngôn từ được công chiếu, do đó hầu hết bản thảo đều tiến hành trên con đường công tác. Dù không có không ít liên hệ với nội dung truyện tuy thế tôi đã từng đi viết ở không hề ít nơi, khắc ghi cũng hay, nào Mỹ, Trung Quốc, Hàn Quốc, Sri Lanka, Đài Loan, Nga, Scotland, Pháp, rồi Việt Nam. Tôi cho đó công ty yếu để dự các tiệc tùng phim với sự kiện về phim hoạt hình, cũng có thể có những điểm đến lựa chọn là để tìm toàn cảnh cho phim, nhưng khoảng thời hạn ở khách hàng sạn cũng tương tự di đưa trên máy cất cánh tôi đều giành riêng cho viết. Với đoạn kết truyện tôi vẫn viết lúc ngồi bên trên chuyến tàu điện vượt qua biển lớn Yosan. Có lẽ rằng hồ hết khung cảnh lướt qua rất nhiều khung cửa sổ này cũng đã ngấm vào từng trang văn của tôi.Cuối cùng, độc giả thân mến, những người dân đang nắm trên tay cuốn sách với lần lượt lật giở, tôi thật tâm cảm ơn các bạn.